Tuổi 30 và nỗi lo phải hoàn thành xong đáp án cho chuỗi câu hỏi khó về “cơm – áo – gạo – tiền”

Suy cho cùng, mọi vất vả lo toan của mỗi người đều là vì cuộc sống mưu sinh. Ở mỗi một cột mốc của cuộc đời, bạn sẽ là người hiểu rõ nhất “sức nặng” của bốn chữ “Cơm – áo – gạo – tiền”, trong đó đặc biệt nhất phải kể đến cột mốc tuổi 30, cái tuổi mà người ta hay gọi là tuổi chuyển giao quan trọng của mỗi người.

(1)

Phong năm nay vừa tròn 30 tuổi, hơn 6 năm đi làm với đủ đầy các công việc làm thêm, làm chính, Phong cũng tích góp được một khoản nho nhỏ để gửi về cho gia đình phòng khi có việc cần. Nhưng thực sự với mức vật giá tăng chóng mặt như hiện nay thì số tiền mà Phong tích góp được nó cũng chỉ như “hạt muối bỏ biển”. Tuổi 30 ập đến với biết bao nỗi lo phải suy nghĩ, nào là việc mua nhà mua cửa? Nào là việc cưới vợ, sinh con? Nào là việc ổn định và tự chủ được tài chính. Có những người, bài toán xoay quanh “cơm – áo – gạo – tiền” đó thực sự không phải là nỗi lo, thậm chí họ còn có thể giải đáp một cách sòng phẳng những câu hỏi ở trên khi mốc tuổi của họ mới ở ngưỡng 25 hay 27. Nhưng thử hỏi trong số hàng triệu người ở kia, liệu có bao nhiêu người mới có thể làm được như thế?

Đối với Phong hiện giờ mà nói, chiếc kiềng bốn chân về“cơm – áo – gạo – tiền” kia dường như nó đang ngày càng lớn hơn tạo thành khối áp lực rất lớn. Nhìn bạn bè xung quanh đều hãnh diện với những thành quả đạt được của họ, nghe chính những người thân trong gia đình kể về tấm gương giàu có của “con nhà người ta”, lướt mạng đọc được những mẩu tin về người thành đạt…nhìn lại mình sao cảm thấy chênh vênh quá.

Nhiều lúc lang thang ở trên đường, nhìn các cặp đôi tay trong tay bên nhau, Phong cũng muốn bản thân mình được giống như họ. Nhưng chợt nghĩ ở thời điểm hiện tại, năng lực để lo cho bản thân còn chưa vững thì lấy gì đảm bảo cho cuộc sống mới với người vợ, đứa con, với hai bên gia đình nội ngoại. Nhiều người cứ nói tiền bạc không quan trọng, phải có tình cảm đã, nhưng với Phong mọi thứ đều trở nên thuận buồm hơn nếu cuộc sống không phải lo nghĩ nhiều về tiền. 30 tuổi nhiều người đã an yên được riêng cho mình một mái ấm hạnh phúc, còn đối với Phong sẽ vẫn là những ngày bủa vây không hồi kết của “cơm – áo – gạo – tiền”

(2)

Không biết bao nhiêu lần trong đầu Minh nung nấu ý nghĩ “ Hay là mình bỏ việc về quê cho khỏi mệt mỏi?”. Cũng không ít lần Minh muốn gục xuống vì cuộc sống quá khắc nghiệt, Minh không còn đủ sức để bon chen với đời.

Minh lại nằm hồi tưởng hồi nhỏ, cuộc sống tuy có thiếu thốn nhưng thực sự là những ngày tháng hành phúc chẳng bao giờ có thể mua lại được: Được chăn trâu trên đồng, được mò cua bắt ốc, được nghe tiếng diều sáo mỗi chiều, được thỏa thích nô đùa đến quên cả giờ về với lũ bạn…Tất cả những ký ức đẹp nhất của tuổi thơ như là nguồn suối trong làm tôi thức giấc trong chính cái trạng thái “nửa mơ, nửa tỉnh” này. Hồi đó bị đòn đau còn có thể tự tại mà khóc thét, bị ngã còn có thể về nằm vào bàn tay mẹ, còn bây giờ tôi chỉ biết tự chữa lành vết thương sau những lần “bầm dập” với cuộc sống.

Thoáng chốc đã bước sang tuổi 30, mốc tuổi đáng quên và cũng là đáng nhớ của rất nhiều người. Thời gian đã cuốn đi sự ngây thơ của tuổi trẻ, thay vào đó là sự già dặn bởi những suy nghĩ, những mớ công việc ôm đồm, những lần tăng ca thâu đêm hay những lần ăn vội bát cơm muộn rồi thức cho đến sáng làm sao cho hoàn thành tiến độ công việc…Suy cho cùng mọi sự vất vả ấy, chẳng phải là vì chúng ta đang cố gắng vì  “cơm – áo – gạo – tiền” , vì cuộc sống mưu sinh hay sao?

Tôi không thể giải thích được rằng tại sao mốc tuổi 30 kia lại quan trọng đến thế? Cũng không thể biết được tại sao với nhiều người hễ “chập chững” chuẩn bị chạm chân đến mốc tuổi 30 là phải áp cho mình một sự thành đạt, một sự hoàn thiện đến độ gần như là hoàn hảo như vậy? Đối với bản thân tôi, những quy luật đó chỉ mang tính chất hình thức, thúc giục mình nhanh chóng để hoàn thiện mình hơn mà thôi. Nếu sớm đạt được một mục tiêu nào đó, xin chúc mừng bạn vì những cố gắng ở tuổi trẻ đem đến cho bạn trái ngọt. Còn nếu như có những ai chưa thể hoàn thiện được điều đó, bạn đừng buồn, bởi đơn giản không phải vì là bạn kém cỏi mà là vì bạn chưa biết cách để giải bài toán khó kia mà thôi.

Đừng quá lo lắng về vấn đề đó, đừng quá căng thẳng bởi những lời xì xào, bàn tán ở xung quanh. Mọi thứ ở trên đời này không khó để đạt được nếu như bạn biết áp dụng đúng cách giải và công thức phù hợp cho chuỗi câu hỏi đó!

Mr Why Phạm Ngọc Anh

Về Mr Why Phạm Ngọc Anh — là một trong những doanh nhân – huấn luyện viên hàng đầu tại Việt Nam với 15 năm kinh nghiệm trong lĩnh vực Đào tạo các vấn đề liên quan tới Phát triển cá nhân, Bán hàng, Kinh doanh, Lãnh đạo, Xây dựng doanh nghiệp... Bạn có thể kết nối với anh ấy trên Google+, Twitter, FacebookYoutube.